Chiều cuối năm
Chiều cuối năm, ta tìm đến lối đi êm đềm, để tách mình ra khỏi cái ồn ào náo nhiệt của thời điểm cận kề với năm mới.
Quá già để đón chào năm mới rồi hay sao ấy. Vẫn biết là nó đang dần gõ cửa, nhưng lòng chẳng thấy chút hào hứng nào.
Một năm nữa đi qua trong lặng lẽ. Nỗ lực hay thả trôi cũng chỉ cùng một kết quả. Thời gian vẫn qua đi, và mình cứ như viên đá nhỏ đã bị hất tung lên vỉa hè, cứ nằm đi nhìn dòng thời gian trôi, khi nhẹ nhàng, khi dữ dội như lũ.
Sao để lòng rộn ràng hơn, để nhìn cảnh vật này hữu tình hơn bây giờ nhỉ? Biết đáp án nhưng không thể làm bài tập của mình.
