Tia nắng ấm
Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau…
Âm nhạc đúng nghĩa vậy đó, thay người ta nói những nỗi niềm một cách hay ho nhất có thể. Thật mừng, vì giữa cuộc sống dường như hiện đại, vẫn còn những người nhạc sĩ, đứng bên ngoài những hối hả, để viết những lời thong thả đến thế.
Chắc hẳn đó không phải là lời từ những mộng mơ, lời ấy, phải đến từ những trải nghiệm của một người, khi gặp được sức mạnh chữa lành của một nụ cười.
Hắn ngồi lặng lẽ ngoài hành lang. Cảm nhận từng nỗi đau đang lan dần trên cơ thể. Trông đợi, lo lắng, sợ hãi, oán trách, bất lực… đủ thứ cảm giác hiện lên rồi bị chèn bởi những cảm giác khác. Thế rồi, em cười, một nụ cười trong trẻo, tựa như cơn đau chưa từng ghé qua. Nhẹ bớt chút…
Mọi thứ dường như chẳng tiến triển gì, dường như đi thụt lùi. Dẫu những lo lắng, sợ hãi hay tức giận ít đến hơn nhờ thực hành, nhưng không thể nói rằng đang nở hoa được. Và rồi, em cười. Dịu…
Vậy đó, nụ cười của một người tựa như tia nắng chiếu qua bầu trời u ám, để cây cối lại tiếp tục nẩy mầm, vươn lên và sinh hoa trái, còn con người, kiên cường hơn, để bắt tay vào việc tái thiết, khắc phục và lan tỏa những món quà.
